Sunday, February 05, 2012
Register  |  Login
Our Artists * Ly Hung Anh * November 2006 Work

Almost all of my works of art are made of print papers which come from the news papers I read daily. Among the information I found in the newspapers, some makes me feel happy – the happiness includes desires and desires can be right or wrong, some makes me angry.  I feel angry when reading about things that I desire to possess but cannot. At that time, I found my thoughts are not wrong, but later I think that it is wrong, what should I possess it for?

I threw them away, when I threw the newspapers away (forget the desire to possess) I wanted to create something in order. I strengthened them, coloured them  stretched them, crumpled the paper - but I did all these things in a state of mind to shape it to follow my thoughts. At that time I feel it was a forced action.

Imagine what you are doing when you are throwing things away but trying to convince people that you are doing it on purpose?  Do you want it to be more beautiful? Who can think something is an arrangement art work – or it is everybody who thinks so?  When I took pictures of some parts of my work, I found it very good; it seemed to be an art work. At that time, is it valuable (the picture)? What if the photograph is an art work? Everybody demands so much to invent something but doesn’t respect its own life.

For me, Greed, Hatred, and Delusion are things to avoid but they often occur everyday.  When I am trying to creating a piece of work, if it is interesting, I’m happy, if it is not interesting then I feel sad, sometimes angry. Which is more valuable, happiness or sadness? When I create something beautiful, when throwing it away I will feel regret, I will feel unpleased because I don’t know how to keep or to possess it for long.  This is one thing I do not want.

I created three heads from paper (that’s what I thought them to be). When I worked around them (around the three heads),  I thought of them as individuals looking at me and feeling angry with my activities. I found as if they wanted to tell me to continue until I returned balanced.  And the last paper-shape I found was my balance.

 


lyhunganh_november2006-1_resize.jpg lyhunganh_november2006-1a_resize.jpg lyhunganh_november2006-1b_resize.jpg lyhunganh_november2006-4_resize.jpg lyhunganh_november2006-6_resize.jpg

Tác phẩm của tôi phần lớn làm từ giấy báo- những tờ báo đọc hàng ngày. Những thông tin trong tờ báo có điều làm tôi thấy vui, thấy thích- vui thích trong đó có ham muốn mà ham muốn thì lúc đúng lúc sai- có lúc làm tôi khó chịu. Tôi khó chịu vì đọc được những thông tin về thứ mình muốn sở hữu mà lại không có được nó. Những suy nghĩ này lúc đó tôi thấy nó không sai, nhưng sau đó tôi lại thấy nó sai vì sở hữu để làm gì?

Tôi bỏ nó đi, những tờ báo khi tôi bỏ nó đi ( bỏ đi cái ham muốn sở hữu ) tôi muốn tạo ra một sự sắp xếp. Tôi bồi nó lại, tô màu, tôi căng nó lên, tôi vò nhăn nó đi nhưng tôi làm tất cả những điều đó trong một tâm trạng là tạo ra cho nó một vẻ gì đấy theo ý mình. Lúc đó tôi lại thấy đó là một sự khiên cưỡng.

Bạn thử tưởng tượng bạn bỏ một thứ gì đó đi mà lại cố tình tạo ra là mình bỏ đi thì đó là bạn đang làm gì? Bạn có muốn nó đẹp hơn không? Một tác phẩm mà là một tác phẩm sắp đặt thì ai cho đấy là sắp đặt hay chính mọi người nghĩ thế! Khi tôi chụp lại một phần việc tôi đang làm thì tôi thấy nó hay, nó như một tác phẩm. Lúc đó nó có giá trị không ( giá trị của bức ảnh )? Lúc đó nếu bức ảnh là một tác phẩm thì sao? Mọi người đòi hỏi quá nhiều vào việc tạo ra một cái gì đó mà lại không tôn trọng cuộc sống riêng của nó.

Với tôi Tham, Sân, Si là điều nên tránh nhưng nó thường hay xảy ra hàng ngày. Khi cố tình tạo ra một tác phẩm nếu nó hay thì vui, nếu nó không hay thì lại không vui, có khi lại nổi giận. Cái nào giá trị hơn vui hay buồn. Khi tạo ra một thứ mà thấy đẹp, bỏ đi thì tiếc, thì day dứt vì không làm thế nào để giữ được nó, sở hữu được nó lâu dài. Tôi thấy đó là một điều tôi không muốn.

Ba cái đầu bằng giấy (đó là tôi nghĩ thế ) tôi tạo ra nó. Những lúc tôi làm việc quanh đó ( quanh ba cái đầu ) tôi thấy nó như là một cá thể đang nhìn tôi và tôi thấy nó như đang khó chịu với những hành động của tôi.Tôi thấy nó như muốn nói với tôi nên làm tiếp đến khi nào con người tôi trở về trạng thái thăng bằng. Hình khối bằng giấy tạo ra sau cùng tôi thấy chính là sự thăng bằng của tôi.

Lý Hùng Anh tháng 8 năm 2006

Công việc được tiến hành tại P_art 96 Tuệ Tĩnh, Hà Nội.

Cảm ơn Suffusive Gallery 2b Bảo Khánh Hà Nội đã giới thiệu tác phẩm này của tôi.